Từ Sở ném chiếc hộp dài trong tay về phía Lâm Nghiễn. Kiếm khách vốn coi trọng kiếm như mạng, bình thường sẽ không để người ngoài chạm tay vào, Từ Sở hiểu rõ quy củ này, thế nên từ lúc nhận lấy hộp kiếm, hắn chưa từng mở ra xem.
Nghe đối phương nói vậy, khóe miệng Lâm Nghiễn khẽ giật giật, hắn đón lấy hộp kiếm rồi chắp tay nói: "Đa tạ Từ huynh đã cất công mang kiếm tới."
Từ Sở khoát tay: "Lệnh Tôn sư thúc, ta nào dám không nghe. Kiếm đã đưa tới tận tay, cáo từ."
Nói xong, Từ Sở xoay người rời đi, từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn Hứa Duy Chính lấy một cái. Chỉ là khi vừa bước chân ra khỏi cổng viện, hắn đột nhiên quay đầu lại nói: "Vừa rồi ta nghe các ngươi nhắc tới trưởng lão gì đó, chẳng lẽ ngoài Tôn trưởng lão ra, còn có vị trưởng lão nào khác cũng khen ngợi ngươi sao?"Lời này vừa thốt ra, khuôn mặt Hứa Duy Chính khẽ giật, vẻ mặt hiếm khi để lộ ra một tia bất an. Trong khi đó, Triệu Thừa Chân lại khẽ lắc đầu với Lâm Nghiễn.




